Từ
thị trấn Côn Đảo đến
Hòn Bảy Cạnh, xuồng cao tốc đi theo “con nước” trên quãng đường khoảng hơn 5 hải lý. Hòn Bảy Cạnh có… 7 bãi biển tuyệt đẹp: Khi thủy triều xuống, dạo quanh trên bãi cát mịn êm, có cảm giác như biển đang níu giữ chân người nhẹ nhàng, đằm chặt theo từng bước chân lâng lâng…
Rùa biển làm tổ và đẻ trứng trên các đảo hoang tại Côn Đảo nổi bật nhất là hòn Bảy Cạnh
Du lịch Côn Đảo sắp vào Mùa Gió Chướng. Đây cũng là những ngày cuối của mùa rùa biển đẻ trứng (từ tháng 6 đến tháng 10) và cũng là thời kỳ những quả trứng rùa được ấp, giữ từ tháng 6, tháng 7 bừng nở để cho hàng vạn chú rùa con chào đời, rộn ràng trở về với biển…
Đến
Côn Đảo để dạy cho sinh viên một lớp đại học từ xa. Nghe sinh viên – đồng thời là những cán bộ của Vườn Quốc gia Côn Đảo kể về cuộc sống vất vả cũng như niềm vui “không dễ tìm thấy được” của những người ngày đêm giữ cho biển đảo trong lành, góp sức bảo tồn thiên nhiên, cho đất nước, quê hương và trái đất này mãi tươi xanh, tôi “quyết tâm” rời thị trấn để đến Hòn Bảy Cạnh – nơi có số lượng rùa biển (còn gọi là Vích) nhiều nhất cả nước.
Từ thị trấn Côn Đảo đến Hòn Bảy Cạnh, xuồng cao tốc đi theo “con nước” trên quãng đường khoảng hơn 5 hải lý. Hòn Bảy Cạnh có… 7 bãi biển tuyệt đẹp: Khi thủy triều xuống, dạo quanh trên bãi cát mịn êm, có cảm giác như biển đang níu giữ chân người nhẹ nhàng, đằm chặt theo từng bước chân lâng lâng…
Du khách xem rùa đẻ trứng về đêm tại hòn Bảy Cạnh
Vừa đặt chân đến đảo, Hoàn, quê ở Nghệ An đã cười thật tươi: “Thầy đến vừa may, có một lũ Vích con đang nở”. Tôi lao đến: Trên mặt cát hơi trũng xuống thành một cái hố nhỏ, hàng chục chú Vích bé tí đang cố chuồi, đạp cát để ngoi lên mặt đất. Kỳ lạ, dường như trong gene di truyền từ sâu thẳm hàng triệu năm, tất cả chúng đều bò nhanh bằng những chiếc vây bé xíu hướng về phía biển. Hoàn giải thích cho tôi rằng trong cái hố cát ấp trứng sâu chừng 60 – 70cm, lũ Vích mới nở có lẽ “nghe” được tiếng sóng lớn nên khi con nước vừa lên, chúng như chỉ chờ có vậy để ngoi lên chào đời. Nếu gặp lúc nước xuống, lũ cua, kỳ đà núi, kên kên… đã chờ sẵn để xơi hết(!) Dĩ nhiên, sóng lớn cũng có cái hiểm nguy của nó: Cá nhám (loài cá mập nhỏ), rắn biển đang lượn lờ ngoài khơi, chực chờ những sinh vật bé bỏng, yếu ớt.
Hoàn lấy cái giỏ nhựa nhặt nhanh những chú Vích rồi tôi theo anh ra bãi biển thả chúng xuống mặt cát. Lũ Vích con tíu tít, chạy như bay trên cát để vài phút sau đã mất hút trong làn nước tím sẫm của hoàng hôn…
Du khách khám phá đời sống của rùa biển tại Côn Đảo
Nhìn, ngắm lũ rùa biển non lao mạnh bạo, không ngần ngại với nụ cười thích thú – như chẳng cần biết đến những thách thức, hiểm nguy, trong lòng tôi như mơ hồ có sóng cuộn những dứt day: Ừa nhỉ, chỉ mới mấy phút trước thôi, chúng vừa mới chào đời trong đơn côi, tăm tối, vậy mà giờ đây, sao có thể tự tin và vững vàng đến thế trước muôn đợt sóng dữ, sóng lừng?
Thiên nhiên kỳ diệu biết bao khi dạy cho con người vô số những bài học nhỏ mà một trong đó, lũ rùa biển non dại kia như “hiểu” thấu từng lời: Hãy tiến về phía trước, nơi thách thức luôn là cơ hội, nơi cuộc sống và sự may mắn chỉ đồng hành với lòng dũng cảm và khả năng “sống thoát” nếu ‘biết’ và vững tin vào bản lĩnh của chính mình…
Trong cuộc sống của loài luôn thậm xưng là tinh hoa của trái đất này, có biết bao con người chỉ lớn mà chưa bao giờ kịp trưởng thành? Khi rối rít lao vào những lớp sóng ào ạt, thẳm sâu, lũ rùa non đâu có hay biết rằng khả năng sống sót của chúng chưa đến một phần ngàn? Chưa đến một phần ngàn – có nghĩa là mỗi mùa Vích nở, hơn 1.000 ổ trứng, trung bình mỗi ổ 100 quả trứng, chỉ sống thoát chưa đến 100 con!
Những chú rùa biển nhỏ mới nở đua nhau ra biển
Đêm xuống, Thành, một cán bộ kiểm lâm, thông báo với tôi rằng anh đi tuần và vừa phát hiện ra một con Vích mẹ, nặng chừng gần 1 tạ mới lên bờ, lát nữa nó sẽ đẻ. Cảm giác chờ Vích đẻ với các “bà đỡ” là những chàng trai trẻ thật khó tả.
Thế rồi, giây phút đó cũng tới. Tất cả chúng tôi tiến tới chỗ có quầng sáng nhờ nhờ từ chiếc đèn bấm đặc dụng. Trước đó, tôi được dặn là không bật đèn flash vì loài Vích dễ bị mù mắt. Thật tiếc vì hình ảnh sẽ kém chất lượng nhưng để bảo tồn loài sinh vật quý hiếm này, ai cũng phải chấp nhận một chút khó khăn. Tôi gần như nín thở khi chứng kiến một trong những phút giây kỳ diệu của thế giới động vật hoang dã: Trong lòng hố sâu được đào bởi hai cái vây trước, những quả trứng giống như những trái bóng bàn trắng tinh cứ từ từ, lấp lánh được rùa mẹ nhẹ nhàng “thả”xuống.
Tự nhiên, tôi nghĩ đến một đoạn trong Kinh Qu’ran “ Trên Thiên Đàng, làn da mịn màng của các trinh nữ trắng như những quả trứng non tinh khiết”. Có thể nào từ sa mạc cằn cỗi, xa xôi, một lần nào đó Mohamed đã tìm đến một hòn đảo hoang, chứng kiến cảnh tượng tương tự nên mới viết nên lời thơ giàu cảm xúc này?
Khám phá đời sống thiên nhiên Côn Đảo
Bây giờ thì Thành lại khẽ khàng nhặt trứng cho vào giỏ, tất cả là 114 quả trứng. Tôi nhẹ chạm vào một quả: Nó mềm và nóng hổi. Chúng tôi quay về và Thành bắt đầu đào hố trong vườn ấp trứng. Vừa làm anh vừa cho tôi biết rằng, từ khi đem ấp, đến khi nở là 65 -70 ngày, tùy theo thời tiết. Vì nhiệt độ của vườn ấp quyết định đến giới tính của lũ rùa nên có khi cho vào chỗ mát để có nhiều con cái và cũng có khi cho ấp chỗ không có mái che để có nhiều con đực. Mỗi ổ trứng như thế, sau khi nở, sẽ được bồi dưỡng 30.000 đồng. Anh cười rồi nói vui: “Giá thị trường chợ đen mỗi quả trứng dao động từ 80.000 đến 100.000 đồng thầy ạ”. “Thế Vích mẹ có bị bắt trộm không?”, tôi hỏi. Thành cho biết, đêm nào cũng phải có xuồng cao tốc của lực lượng kiểm lâm cơ động túc trực ngoài khơi. Cũng có lúc, những kẻ săn lậu liều lĩnh tấn công cả kiểm lâm, nghe nói có đại gia mua mỗi cái vây 5 triệu đồng, một cái đầu Vích mẹ 10 triệu, còn thịt thì mỗi cân trên dưới 1 triệu”.
Tôi nhẩm tính, 114 quả trứng, vị chi là 11.400.000 đồng. Những cán bộ kiểm lâm trẻ măng sẵn sàng hy sinh cả tuổi trẻ để túc trực ngoài đảo hoang, suốt đêm lo đi tìm và thu trứng, bảo vệ Vích mẹ mà tiền phụ cấp, ngoài lương chỉ 300.000 đồng mỗi tháng, 30.000 đồng mỗi ổ trúng ấp nở! Trạm kiểm lâm có 6 người, mỗi lần ấp trứng đều có biên bản, sổ sách, sau khi nở có biên bản kiểm đếm trứng hư, trứng nở với “chứng cứ” rõ ràng…
Tôi đang suy nghĩ vẩn vơ thì Thành, Du, Ngọc rủ tôi đi coi… cua “xe tăng”. Ngay phía bên kia của đảo là hàng trăm con cua đá trên cạn,to lớn dềnh dàng, đêm xuống là rủ nhau bò khắp đảo để ăn lá, quả trong rừng nhiễm mặn. Trời, có lẽ đây là những con cua cạn lớn nhất mà tôi từng thấy: Chúng nghênh ngang bò trên con đường lát đá, chẳng hề sợ người. Chỉ có thế thôi là đủ để biết những cán bộ kiểm lâm trẻ ở đây chăm sóc, giữ gìn đàn cua chu đáo đến thế nào. Ngoài nhà hàng, mỗi ký cua lên tới 500.000đồng. Có con nặng gần 1kg, hai cái càng dài đến 20cm!
Rời Hòn Bảy Cạnh khi đã gần nửa đêm, tôi chợt nhận ra rằng vẫn có những điều tốt đẹp trên trái đất này.
Điểm đến du lịch Côn Đảo hiện nay từng là địa ngục trần gian trong suốt những năm 1862-1975, bây giờ là thiên đường thật sự với không khí trong lành, người dân dễ mến, quanh năm chẳng có vụ mất trộm, cướp bóc nào. Hai giờ sáng, trước những ngôi nhà đã ngủ say trong đêm yên lặng đến ngỡ ngàng, tôi nhìn thấy hàng trăm chiếc xe máy dựng trên vỉa hè, có chiếc còn nguyên cả chìa khóa cắm trong ổ khóa… Những cán bộ kiểm lâm – sinh viên Đại học Từ xa “của tôi” chẳng tự khen một lời nào nhưng lại làm cho tôi xúc động biết bao: Thức suốt đêm canh giữ rùa biển vậy mà sáng hôm sau vẫn đến lớp để học như bao người khác. Chỉ có tình yêu quê hương, thiên nhiên, ý chí và nghị lực lớn lao mới có thể cố gắng, tận tụy trong lặng im và bình dị đến như thế…
Có lẽ, trong cái môi trường bình dị và trong lành ấy, con người – nhất là những cán bộ kiểm lâm trẻ mới có thể bảo tồn được hàng trăm con rùa biển, cua đá có sức hấp dẫn ma mị khôn lường?…